* Truyện ngắn của Nguyễn Một
Đêm. Khu rừng rộ lên những âm thanh ma quái, rừng không hề yên tĩnh như cái vẻ
bề ngoài của nó. Tiếng nai tác, hổ gầm, cú rúc, làm cho hắn cảm thấy bình yên,
đó là thói quen mười mấy năm qua! Hắn sợ nhất là bỗng dưng rừng im bặt, chim
ngừng hót, thú ngừng kêu, chỉ còn rì rào âm thanh đều đều, mê hoặc, ru ngủ của dòng
suối bên căn chòi. Những lúc như vậy, hắn nắm chặt chuôi dao găm, cặp mắt tròn
xoe như mắt mèo rừng nhìn đăm đắm vào bóng tối. Đứa con gái nằm trên cái sạp
tre, hắn bẻ từng cành củi nhỏ ném vào đống lửa để sưởi ấm cho con.
Đã từ lâu
hắn không bao giờ ngủ ban đêm, hắn thức không phải vì sợ thú rừng mà sợ con
người, hắn căm ghét loài người, tất nhiên ngoài con gái của hắn ra. Điều hắn
bực bội nhất là đứa con gái hoang dã của hắn ngày càng xinh đẹp, giống mẹ như
đúc. Dù mọi sự liên hệ với xã hội loài người đều thông qua con gái, nhưng hắn
dạy con phải căm ghét loài người, luôn luôn nghi ngờ thì mới tồn tại được, con
người là loài động vật ưa phản bội nhất ! Năm mười hôm hắn cho con ra bản làng
một ngày. Những người dân Chơ Ro hiền lành không hề quan tâm đến cô gái nửa
kinh, nửa thượng thường mang thú rừng ra đổi gạo muối cho quán tạp hoá của lão
Chệch đầu bản. Hắn không bao giờ cho con gái mang cái gương về nhà, nhìn thấy
gương là hắn đập ngay. Ngày xưa vợ hắn cũng thường soi gương như vậy.
Hắn thù
hận nàng, nhưng hắn nhớ quay quắt nụ cười của nàng. Ngọn lửa liếm dần cành gai
lào táo, ánh lửa xanh lè ma quái, ngọn lửa liêu trai và dâm đãng. Bỗng dưng máu
trong huyết quản của hắn sôi lên, ngọn lửa làm hắn nhớ hình ảnh nàng quằn quại
cuốn đôi chân ngà ngọc vào tấm thân trần của tên khốn nạn! Hắn nhớ ngày hắn dắt
nàng về nhà, mẹ hắn khen nàng đẹp, nhưng bà lại nhìn hắn bằng con mắt lo lắng
khi thấy nụ cười mơn trớn của nàng dành cho hắn. Bà lẩm bẩm:Đời thằng này rồi
sẽ khốn nạn! Mẹ hắn bao dung đón nhận đứa con hư hỏng trở về, hắn biết rõ điều
đó, một nhược điểm cố hữu của những người đàn bà nông thôn, chú hắn bảo thế mà!
Đôi mắt lá răm lúc thì lúng liếng, lúc xa xăm của nàng đã hớp hồn hắn. Bao
nhiêu tiền bạc kiếm được, hắn mang đến quán karaoké để mua nụ cười của nàng.
Mẹ hắn, người đàn bà từng trải, một phụ nữ Việt Nam điển hình, chịu muôn vàn mất mát đau thương. Cha và
anh trai hắn hy sinh lúc cùng đoàn quân vào đến tận cửa ngõ Sài Gòn. Đồng đội
kể rằng:Khi niềm vui chiến thắng đã gần kề, hai cha con gặp nhau trên đường
hành quân, họ ôm nhau, ôm như thể dính vào nhau và họ đã chết trong tư thế lạ
lùng như vậy. Họ chết cứng, bọn Mỹ ném quả bom ngạt CPU cuối cùng xuống mặt
trận Xuân Lộc trước khi tháo chạy. Lúc ấy, hắn mới mười lăm tuổi, mười lăm tuổi
nhưng hắn đã là lực điền, một lao động chính, khi nghe tin cha và anh hắn hy
sinh, mẹ hắn ngất xỉu trên đám ruộng đang cấy dở, hắn vác mẹ chạy về làng.
Tưởng bà ngã quỵ đợt ấy luôn, nhưng trái với sự tưởng tượng của mọi người, bà
tỉnh dậy, cặp mắt ráo hoảnh và lạnh như băng, trong lúc những đồng đội của
chồng và con trai bà vừa làm lễ truy điệu vừa khóc.
Họ khóc vì thương đồng đội,
họ khóc vì chứng kiến cái chết đầy bi tráng của cha con người lính. Hai cha con
dính chặt vào nhau, không gỡ ra được, đồng đội đành phải làm quan tài đôi để
chôn chung hai người. Mẹ hắn dành hết tình thương còn lại cho hắn, nhưng hắn đã
phụ công ơn của mẹ. Học chưa xong tú tài, hắn bỏ học theo bạn bè đi đào đá đỏ.
Học làm quái gì, cái thứ lý thuyết vô bổ ấy. Hắn thấy chú ruột của hắn học chưa
qua tiểu học, cũng làm cán bộ to trên huyện. Mỗi khi tạt qua nhà thăm chị dâu,
sau khi đánh một vòng quan sát khu vườn đất hương hỏa, ông vỗ vai hắn nói:
-Nghe bảo mày học dốt lắm hả, đã học không vô thì cố học làm quái gì, đâu có
phải ai có học cũng giỏi cả đâu, tao chỉ học hết lớp ba mà mầy thấy đó, mỗi khi
về trường mầy dự lễ tao chỉ mới nói một câu: Kính chào thầy cô giáo..!, là bọn
trí thức ấy vỗ tay rầm rầm. Hà hà… Có tiền có quyền là có tất cả mày hiểu chưa?
Ông cười sảng khoái vì sự phát hịên ra điều chứng tỏ sự thông minh của mình.
Hắn không thích ông chú ruột lắm, một kẻ vô học dám chế nhạo các thầy cô giáo
của hắn, dù hắn có học dốt thì các thầy cô hắn cũng là những người đáng kính,
nhưng hắn thấy ông ấy nói có lý. Mẹ hắn căm ghét ông em chồng ra mặt, có lần
nghe chú hắn nói thế, bà nổi giận mắng té tát vào mặt ông:
- Đồ sâu bọ, đồ rắn rít, chú đừng truyền tư tưởng mất dạy đấy cho thằng bé,
không hiểu sao chồng tôi lại có người em khốn nạn như chú!
Ông chú cười nhăn nhở:
- Thời thế nó vậy bà chị ơi, nhà có hai anh em, một người sống lý tưởng thì
người kia phải thực tế mới có tiềân lo cho gia đình, dòng họ chứ!
- Chú nói vậy, làm vậy mà không sợ bị mất chức à ?
- Ấy đó là em chỉ nói với chị thôi, người nhà với nhau, chứ ra ngoài em đạo đức
lắm, em khuyến khích sự học đấy chứ, ai cũng khen em cả chị không thấy sao.
Thôi chị đừng giận, em về đây, khi nào thằng cháu không học được nữa chị tống
nó lên huyện cho em.
Nói xong ông kéo hắn ra góc vườn dúi cho hắn một nắm tiền.Từ những đồng tiền
của chú cho, hắn trượt dần xuống vũng lầy cuộc sống, chưa nghiện ngập nhưng hắn
chán học, mới mười bảy tuổi đầu hắn biết đánh bạc, chơi gái. Việc trốn học xảy
ra như cơm bữa, thầy giáo gởi thư báo tin cho mẹ hắn, hắn chận đường mấy đứa
bạn tước thư đi. Hàng ngày hắn vẫn quần xanh, áo trắng mang cặp đi học. Trường
học của hắn là quán karaoké trong thị trấn.
Ở đây hắn gặp nàng, nàng trói chặt
cuộc đời gã trai tơ của hắn bằng đôi chân mềm mại như ngó sen. Mỗi lần ghé qua
uỷ ban, chú hắn lại dúi cho hắn vài triệu. Hắn sống như vua con cho đến cái
ngày đích thân thầy chủ nhiệm đến báo tin cho mẹ hắn biết hắn đã bị đuổi học,
lần này thì mẹ hắn quỵ thực sự, bà khóc liền mấy ngày đêm. Hắn nạt mẹ:
-Có gì mà khóc, cần gì phải học, đâu phải cứ có học mới giỏi, con sẽ làm giàu
cho mẹ coi.
Mẹ hắn nhổm dậy, đầu tóc rũ rượi, bà hét vào mặt hắn:
- Mày cút đi, thằng khốn nạn, mầy làm nhục vong hồn cha mày.
- Làm quái gì có vong hồn, chết là hết -
Hắn lẩm bẩm, rồi vác ba lô lên rừng
đào đá, chú hắn đã rỉ tai cái công việc dễ kiếm tiền này, ông tận tình hướng
dẫn cặn kẽ về vùng đất mà hắn sẽ đến. Sau một năm lăn lộn, hắn trúng lớn. Không
như hăm doạ của nhiều người, hắn chẳng hề bị sốt rét, chẳng phải đâm chém, chỉ
đánh nhau vài trận, nhưng dường như có sự che chở vô hình nào đó nên bọn "lính
cũ" hậm hực dạt ra để hắn làm ăn tự do.Việc đầu tiên khi trở về thị trấn,
hắn vào quán Karaoké tìm nàng, hắn xoè ra trước mặt nàng nắm đá đỏ, nàng vội
vứt bỏ tất cả mọi thứ lỉnh kỉnh trong quán, theo hắn về quê.
Hắn xây nhà mái
bằng, làm hẳn bồn tắm trong phòng ngũ để vợ chồng tắm chung. Hắn đặt một bàn
thờ sơn son thếp vàng thay cho bàn gỗ ngay giữa nhà, hắn tạc hình cha và anh
lên sơn mài, lồng hai cái bằng "Tổ quốc ghi công" và cái khung kính
mạ vàng mười tám. Ai vào nhà cũng trầm trồ khen sự hiếu thảo của hắn. Họ khen
mẹ hắn có con trai giàu có, con dâu xinh đẹp. Mẹ hắn không vui, không buồn, hắn
ném ra rào cái bát hương sành để thay lư đồng trên bàn thờ, bà lặng lẽ mang bát
hương vào buồng của mình. Tới bữa bà ăn rau chấm tương, chứ không hề đụng tới
thịt cá, từ ngày hắn bỏ học mẹ ăn chay trường, tụng kinh suốt ngày.
-Mặc xác bà ấy, cụ lẩm cẩm mất rồi !
Nói xong hắn lăn vào nàng…
***
Thành nhích dần về phía căn chòi, anh biết rõ gã tội phạm bị truy nã đang ở
trong căn chòi kia, anh cũng biết gã rất nguy hiểm và nhanh nhẹn. Mới ra
trường, Thành đã nhận một nhiệm vụ khó khăn, anh phải truy nã tên tội phạm giết
người sống ngoài vòng pháp luật suốt mười lăm năm qua. Mười lăm năm, quãng thời
gian đủ để cho con người quên đi nhiều thứ, nhưng nghề của anh thì không được
quên, tên tội phạm nguy hiểm sẽ bị truy nã bằng mọi giá. Khi nhận nhiệm vụ, anh
chỉ có trong tay tấm hình của hai người trẻ tuổi đang trao nhau cái nhìn âu
yếm.
Chàng trai có gương mặt cương nghị rắn rỏi, môi dày trễ ra khi cười, mắt sáng,
mái tóc đen nhánh bồng bềnh, cô gái mắt lá răm, mũi dọc dừa, nụ cười tươi như
hoa, lúm đồng tiền tăng phần quyến rũ trên gương mặt bầu bỉnh. Ngắm đi, ngắm
lại tấm hình, anh không tin rằng chàng trai có nụ cười hiền lành lại là một tên
tội phạm nguy hiểm, một kẻ giết người và đang trốn tránh pháp luật. Có nguồn
tin tên giết người đang lẩn tránh trong vùng rừng núi miền Đông Nam bộ. Trong vai một hoạ sĩ, Thành cắp giá vẽ lang thang
nhiều ngày trong các bản làng miền Đông, từ Bình Dương đến Đồng Nai nhưng vẫn
chưa có vết tích gì cả. Lợi thế lớn nhất của Thành là anh biết vẽ, trước khi
theo ngành công an, anh đã tốt nghiệp cao đẳng mỹ thuật. Thành thu mình thật
nhỏ lại trong bụi cây quan sát căn chòi có ánh lửa bập bùng dưới gốc cây lim
già. Anh biết tên tội phạm nguy hiểm, kẻ giết người đang ở trong ấy.
Hắn không
chỉ ở một mình, hắn ở với một con người thánh thiện. Cô trong trắng như bông
hoa rừng, anh không muốn làm cho cô tổn thương nên anh phải thu mình chờ đợi.
Anh gặp cô trong một lần mang giá vẽ vào rừng. Đã một tuần trôi qua anh chưa
tìm ra manh mối gì cả, nhưng bù lại anh có gần chục phác thảo tuyệt đẹp về núi
rừng và những cảnh sinh hoạt hấp dẫn của người dân tộc. Đang lang thang trong
rừng anh bỗng nghe tiếng hát, tiếng hát thánh thót của một cô gái, tiếng hát
rất hay dù bài hát là những ngôn từ lộn xộn và kỳ cục. Anh lần theo tiếng hát
và gặp cô, cô ngâm mình trong nước, váy áo dính sát người, lộ những đường cong
tuyệt mỹ.
Không kiềm chế được trước vẻ đẹp lạ lùng ấy, anh bày giá vẽ. Ngọn bút
chì chạy thoăn thắt trên giấy, vừa vẽ anh vừa van lơn: "Đứng yên nhé! Đứng
yên nhé!" Thấy anh chàng trẻ tuổi có hành động kỳ lạ cô chẳng hiểu gì cả,
nhưng dường như cô đọc được điều gì đó trong ánh mắt van lơn ấy, nên cô đứng
yên. "Xong rồi!"- Tung cây bút chì xuống dòng suối, anh reo lên như
đứa trẻ. Cô lội lên bờ tò mò ghé mắt vào bức tranh. Anh quay lại nhìn cô thốt
lên: "Em đẹp lắm!" Cô gái bật cười lanh lảnh. "Em tên gì ?"
- Anh hỏi. "Tên ư? Không có tên!"
Nói xong cô vụt chạy vào rừng. Đêm
về, nằm một mình trong ngôi nhà rông của già làng, anh mang bức tranh ra ngắm,
lúc này anh mới giật mình thấy gương mặt của cô quen lắm, dường như anh gặp ở
đâu rồi. À đúng rồi, gương mặt cô giống như tạc người chụp chung với tên tội
phạm trong tấm ảnh mà cấp trên giao cho anh. Cái tư duy nhạy bén của người công
an quay trở lại trong anh, anh đã tìm ra manh mối của vấn đề…
Đêm ấy, cô không ngũ được, lần đầu tiên trong đời cô không ngủ được, ánh mắt
van lơn của chàng trai bên bờ suối theo cả vào trong giấc mơ, ánh mắt mơn trớn,
vuốt ve cô. Tâm hồn rạo rực, người nóng ran, cô lang thang ra rừng. Cô không hề
kể cho cha cô nghe chuyện này, ông sẽ giết anh ấy mất, ông rất ghét con người,
đó là điều bí mật ông không bao giờ kể cho cô nghe.
Không hẹn nhau, ngày hôm sau và nhiều ngày sau nữa họ gặp nhau bên bờ suối,
giống như duyên nợ tiền định…
Cô đã ngây thơ kể cho anh nghe về người cha kỳ cục của mình và quãng đời sống
cơ cực trong rừng sâu, suốt mấy chục năm qua. May mắn, ông còn cho cô về buôn
làng để giao tiếp với người Chơ Ro, người dân tộc ở miền Đông này không giống
như ở Tây Nguyên, ngôn ngữ chính của họ là tiếng Kinh, nhờ đó mà cô biết được
nhiều chuyện của xã hội loài người, dù vậy cô vẫn là con người hồn nhiên, hoang
dã cho tới ngày cô gặp anh…
Thành sẽ phải bắt cha của cô, đó là nhiệm vụ, anh không thể làm khác được, anh
đã xác định được tên tôi phạm truy nã mà cơ quan công an đã tìm kiếm suốt mười
lăm năm qua. Nhưng anh không muốn làm cô hoảng sợ, ngồi thu mình trong bụi cây
anh chờ cô ra ngoài để hành động, anh chợt nhớ lời mẹ anh, trước khi anh lên
đường vào trường đại học Cảnh sát, mẹ nói: "Con hãy suy nghĩ cho kỹ, mẹ
biết con đau lòng về cái chết của cha con, nhưng tư chất nghệ sĩ của con không
theo nghề này được!" Bây giờ anh mới thấy mẹ nói đúng, nhưng dù sao anh cũng
phải hoàn thành nhiệm vụ này, nhiệm vụ đầu tiên trong đời làm cảnh sát hình sự
của mình. Nhất định cô ấy phải ra, anh sẽ bắt cha cô rồi thuyết phục cô trở lại
với xã hội loài người, anh sẽ đùm bọc cho cô.
***
Hắn ném thêm một thanh củi vào đống lửa, con bé lại trở mình. Lạ thật! Cả tháng
này con bé thẩn thờ như người mất hồn, từ khi con bé lớn đến giờ, hắn không dám
nhìn vào mặt con. Hắn sợ gương mặt ấy lắm, sao mà nó giống nàng như đúc, quả là
oan nghiệt ! Hắn nhớ rất rõ cái ngày khốn nạn ấy…!
Của như núi, ăn mãi rồi cũng phải hết, khi đứa con gái đầu lòng được hai tuổi,
nàng suốt ngày soi gương và than phiền, vì hết tiền nàng buộc lòng phải thay
đổi kem dưỡng da loại rẻ tiền nên da nàng không còn tươi như trước. Hắn bảo
nàng không phải lo, hắn sẽ lên rừng kiếm ít đá đỏ, mỏ đá mà hắn phát hiện mới
lấy một ít, khi trở về hắn cẩn thận lấp lại để đó. Hắn hôn nàng rồi lên đường,
mẹ hắn vào buồng tụng kinh.
Ngọn lửa tàn dần, hắn lại ném vào đống lửa một cành cây, con chím cú rúc lên
những âm thanh ma quái trên cây lim già trước căn chòi. Bỗng dưng tiếng rúc
ngưng giữa chừng, khu rừng tĩnh lặng mọi thứ im bặt, hắn bật dậy đặt tay vào
chuôi dao. Vài phút sau, có tiếng cú rúc trở lại, hắn thở phào ngồi xuống, con
gái hắn trở mình nhìn cha, rồi nhắm mắt. Mười mấy năm sống trong rừng với cha,
con bé nhanh như sóc, nhấp nháy nó có thể phóng lên ngọn cây tranh nhau với lũ
khỉ hái mớ trái gùi.
Hắn trở lại vùng đá đỏ không thuận lợi như lần trước, hầm đá mà hắn phát hiện
đã có người khai thác.
Nhưng hắn không nản lòng, hắn sẽ tìm chỗ khác, đất ở đây
mênh mông hắn lo gì. Lúc này công an truy quét dữ lắm, nhưng hắn có bửu bối,
chú hắn đã có lời nhắn gởi cho một người bạn làm lớn ở vùng này, nên hắn hoạt
động tự do. Hắn hì hục suốt sáu tháng trời nhưng chưa trúng quả như lần đầu,
hắn sẽ không trở về, nhất định như thế. Nàng sẽ trách hắn để cho nàng thiếu
thốn. Hắn yêu nàng, hắn không muốn nhìn thấy cái cau mày của nàng. Hắn biết ơn
nàng. Xung quanh nàng có bao nhiêu người săn đón, nhưng nàng chọn hắn.
Hắn phải
làm cho cuộc sống của nàng sung sướng. Lần này hắn sẽ cố kiếm thật nhiều tiền
rồi giải nghệ nghề đào đá. Hắn sẽ nhờ chú kiếm một chỗ ở chợ huyện để mở một
sạp vải cho vợ buôn bán. Trời lại mưa, hắn nằm ngữa, gối đầu trên đùi cô gái
điếm. Nhà thổ phục vụ cho dân đào đá đỏ mọc lên từ lúc bãi đá mới có vài mươi
người. Những cô gái điếm quá tuổi xuân dạt lên đây kiếm sống. Tuy nhan sắc tàn
phai nhưng họ cũng giúp cho những tay đào đá khoẻ mạnh giải quyết khoản khao
khát đàn bà. Hắn không bao giờ đụng đến bọn này, hắn chỉ cần chúng đấm lưng,
nhổ tóc ngứa và hát cải lương cho hắn nghe thôi. So với vợ hắn , bọn này chỉ là
con quạ xấu xí trước con công sặc sỡ.
Trứơc khi lấy hắn, nàng cũng là kỹ nữ,
nhưng kỹ nữ hạng sang, nàng chỉ chấp nhận đi chơi với những ai có xe hơi. Hắn
là trường hợp ngoại lệ. Hắn bị nàng hớp hồn sau lần hắn được chú hắn đưa vào
quán karaoke, gặp nàng hắn thấy đám bạn gái kiêu kỳ ở trường trung học chỉ là
đám trẻ ranh. Chú hắn đã tạo mọi điều kiện cho hắn gặp nàng, nàng đã chiếu cố
sau nhiều ngày hắn quỳ dưới chân nàng. Cậu học sinh trung học hoang đàng biết
mùi đàn bà trong một cơn say, hắn cầu xin nàng làm vợ hắn, nàng đồng ý nhưng
với điều kiện hắn phải đảm bảo cho nàng một cuộc sống sung sướng.
Hắn lên đường
kiếm tiền, lần ấy hắn gặp may và đã có được nàng. Hắn mơ màng nghĩ đến ngày hắn
trở về, nàng sẽ đón hắn bằng nụ cươi tươi rói ngay đầu ngõ. Hắn sẽ vần cho nàng
một trận ra trò, hắn không muốn phí sức với đám đĩ rài, đĩ rạc này. Hắn cũng
nhớ con nữa, đứa con gái có đôi môi nhỏ xíu chúm chím mỗi khi hắn đặt nụ hôn
trên đôi má thơm tho của nó. Đang mơ màng, mụ chủ quán sầm sập đá vào người
hắn.
-Dậy đi, có người dưới xuôi báo tin mẹ mày chết rồi, chết cả tháng nay.
- Thật à ?
Hắn bật dậy như cái lò xo, bàng hoàng hỏi một câu thừa. Mẹ hắn đã chết ư? Hắn
đúng là đứa con bất hiếu, mấy tháng qua hình ảnh nàng chiếm hết tâm trí, khiến
hắn quên mất hình ảnh người mẹ tần tảo ngày xưa nuôi hắn khôn lớn. Hắn vơ vội
túi đá vụn rồi lao ra đường. Về đến nhà trời đã khuya, hắn nghe tiếng con gái
khóc. Hắn ngưng lại, với kinh nghiệm của một kẻ giang hồ bãi đá hắn nhận ra
chuyện khác thường.
Dưới ánh trăng mờ mờ hắn thấy chiếc xe gắn máy của ai giấu
bụi chuối sau hè. Hắn rón rén như con mèo rừng, tay đặt lên chuôi dao găm đeo
bên hông, lưỡi dao lê của Mỹ sắc như nước luôn được hắn đeo bên mình, đó là
thói quen của dân đào đá đỏ. Ghé tai vào cánh cửa gỗ, hắn nghe tiếng rên nho
nhỏ trong cổ họng của người đàn bà, tiếng rên này hắn quen thuộc lắm, tiếng rên
đĩ thỏa của nàng. Mặt nóng bừng, hắn đạp cửa xông vào, hai tấm thần trần truồng
thổn thện trắng lốp nổi lên giữa bóng tối mờ mờø, bọn chúng làm trò bỉ ổi ngay
trên ghế salon, trước bàn thờ của mẹ hắn. Hắn vung dao, gã đàn ông vọt chạy về
phía cửa sau, hắn lao theo. Nàng chồm lên ôm chân hắn.
Không kịp suy nghĩ, hắn
vung dao đâm xuống, lưỡi dao ngập vào tấm lưng trần trắng toát của nàng, hắn
rút dao máu vọt thành vòi, nàng hực lên ngã xuống, hắn hất nàng ra và lao theo
gã đàn ông, nhưng đã trễ, tiếng xe máy nổ xa dần trong đêm tối. Hắn quay lại
sững sờ chết lặng bên xác nàng. Hắn hoàn toàn không ngờ điều khốn nạn này đã
xảy ra trong ngày hắn trở về.
Oe…o..e..oe…
Tiếng khóc của con gái kéo nó về thực tại, hắn chợt nhận ra mọi chuyện, hắn bế
thốc con gái và băng mình vào đêm tối…
Mới đó mà đã mười lăm năm rồi, mười lăm năm trốn tránh khắp nơi, cuối cùng hắn
quyết định sống trong rừng sâu của miền Đông Nam bộ này… Mười lăm năm, mà hắn nhớ rõ mồn một như
chuyện vừa mới xảy ra hôm qua...
Thành nhìn đồng hồ dạ quang, đã ba giờ sáng, khẩu súng trong tay anh lạnh ngắt
tê buốt. Thành căng mắt trong đêm tối, ngọn lửa vẫn âm thầm cháy. Một bóng
người ra khỏi căn chòi, chính là cô ấy. Cuối cùng sự chờ đợi của Thành cũng đã
đến, cô bé đi về phía dòng suối, rời chỗ ẩn nấp, anh rón rén đi về phía căn
chòi. Thành áp sát căn chòi rồi bất thần đạp cửa bung vào, nhưng anh đã chậm,
chưa kịp bóp cò thanh củi đã giáng xuống tay Thành, khẩu súng văng ra, anh lao
vào hắn, nhưng hắn nhẹ nhàng lách qua một bên, thuận tay hắn rút lưỡi dao găm
bên hông.
Trong lúc Thành lỡ đà, hắn đã vung dao lên, lưỡi dao sáng loáng dưới
ánh lửa. Bỗng có người xô mạnh, Thành loạng choạng dạt qua và sau đó là một
tiếng rú dài vang động cả khu rừng..! Cô bé đã hứng trọn lưỡi dao của cha mình
trên bả vai. Hắn không ngờ con gái bất thần quay lại và lao vào cứu kẻ lạ mặt
này, hắn lại phạm thêm trọng tội, hắn hú lên thống khổ đau đớn và phóng mình
vào bóng đêm của rừng già.
Cô gái ngã trong vòng tay Thành, rất may lưỡi dao
không trúng chỗ hiểm, anh rút lưỡi dao, xé phăng chiếc áo sơ mi băng vội vết
thương và vác cô chạy về buôn. Anh chạy bằng tất cả sức lực trai trẻ của mình,
cô đã được đưa lên bệnh viện trước khi trời sáng…
***
Mười hai giờ trưa, cô qua cơn nguy kịch, anh thẩn thờ rời phòng bệnh. Trước
cổng bệnh viện, mọi người xúm quanh gã người rừng, gã dựa vào gốc cây xà cừ
trước cổng bệnh viện, cúi đầu ủ rủ. Gã đứng như thế cả giờ đồng hồ qua. Khi
Thành ra cổng, gã nhìn anh bằng đôi mắt buồn bã rồi đưa hai tay về phía anh,
anh móc chiếc còng trong túi quần tra vào tay gã. Gã cố nhìn qua hàng rào bệnh
viện, Thành khẽ gật đầu và nói thật nhỏ chỉ vừa đủ gã nghe: "Con gái ông
đã được cứu sống" Gã lặng lẽ đi theo anh.
Người đàn ông đường bệ từ chiếc xe hơi bên kia đường bước xuống, nhìn theo gã
người rừng, mĩm cười quay lên xe. Ông tin rằng gã không thể biết khu đất của
gã, ông đang sở hữu theo luật thừa kế đang có giá hàng tỷ đồng. Con đường chạy
ngang qua mảnh đất hương hoả được ông duyệt theo quy hoạch từ ngày gã còn đi
đào đá đỏ nay đã làm xong.
Ông cũng tin rằng gã không thể biết người đàn ông mà
gã giết hụt đêm đó chính là ông. Mười lăm năm rồi còn gì, không chỉ gã mà không
ai có thể biết được chuyện của ông làm, không một ai biết được! Ông dựa người
ra nệm xe và tự thưởng cho mình một điếu ba số năm thơm lừng. Mãn nguyện với sự
thông minh của mình, ông lẩm bẩm: "Cuộc đời này đâu cứ phải học nhiều là
sẽ giỏi !".
Anh tài xế khẽ mỉm cười…