Những tháng năm cơ cực của thời điểm đất nước mới giải phóng trôi qua chậm chạp trên vùng đất bán cao nguyên Long Khánh. Những vết thương chiến tranh băm nát bộ mặt tỉnh lỵ nhỏ bé này. Chiều mưa, màu đất đỏ quạch làm cho bầu trời trở nên đen thẫm, không khí đậm đặc ngai ngái mùi bùn đất, mùi lá mục, mùi hoa sầu riêng. Không gian đặc thù của mỗi vùng đất riêng biệt là thứ tài sản không ai cố ý mang theo, nhưng nó luôn quanh quẩn trong ký ức của đời người.
Dựa lưng vào vách tường lổ đổ vết đạn của ngôi nhà thờ lớn, cậu tôi nhìn theo những người đàn bà với đôi quang gánh trĩu nặng màu xám xịt của bầu trời, tất tả, xiêu vẹo dưới cơn mưa, ông trầm ngâm nói: “Mỗi đời người, một số phận và cái số phận ấy là một cái hình nào đó, số phận hình tròn lăn đi nhẹ nhàng êm ả, số phận hình vuông vững chãi quyền lực, số phận hình tam giác tận cùng cơ cực, tận cùng vinh quang. Những người đàn bà ấy có số phận hình tam giác. Trước đây họ là vợ của công chức, sĩ quan chế độ cũ, bây giờ bươn bả kiếm sống” Cậu tôi luôn tìm cách truyền vào tôi những điều huyền bí, duờng như ông phát hiện ra từ cuốn sách có vô số những cái vạch ngắn dài chồng lên nhau, cuốn sách luôn thường trực trên tay ông. Ở tuổi mười ba với cái bụng đói meo, thân thể còm cõi tôi chẳng thể nhập được những điều ông nói, bởi hình ảnh củ mì lùi tro nóng hổi cứ chập chờn dưới cơn mưa.
Hơn hai mươi năm trôi qua, ngồi trong quán café vườn bên dòng sông Đồng Nai, êm đềm chảy qua giữa thành phố công nghiệp phồn tạp ồn ào, tôi xa xăm nhắc lại cảm giác ngày xưa trên nền của dòng nhạc kỷ niệm một thời. Tôi như người lên đồng ,đang nói với chính tôi, mà quên mất người bạn nhỏ con, gương mặt khắc khổ đang ngồi bên cạnh. Tôi dứt lời, tay mân mê cánh hoa Sử Quân Tử vừa rụng tình cờ trên mặt bàn. Không nhìn tôi, anh nói: “ Trong số những người đàn bà tất tả dưới cơn mưa năm xưa, chắc chắn có mẹ tôi” Tôi nhìn anh và nghĩ: “Không chỉ có tôi, mẹ anh mà ngay cả anh cũng có số phận hình tam giác”.
Đó là cách nghĩ của tôi, của một người có cái nhìn về thế giới mình đang sống trong hệ quy chiếu huyền ảo, còn anh- một kỹ sư đã gắn cuộc đời với hai con số 1 và 0 sẽ không nghĩ như tôi, hẳn anh tin rằng anh là người quyết định được tất cả những gì có liên quan đến cuộc đời của mình, chẳng có cái thứ mà cậu tôi gọi là số phận. Tôi cũng không tin lắm chuyện số phận, nhưng không hiểu sao gần mười năm nay, từ khi quen anh đến giờ, mỗi khi nghĩ về Phạm Hoài Nhân, bất chợt cái hình tam giác và câu chuyện của cậu tôi và buổi chiều mưa buồn ngày xưa lại cứ xoay xoay trong đầu tôi.
Anh sinh ra trên đất Long Khánh, Đồng Nai, nơi tôi đã trải qua những tháng ngày khổ ải, vùng đất ấy ám ảnh suốt cả đời tôi với màu xám của những cơn mưa miền Đông mờ mịt đất trời.
Cũng như tôi và những người cùng thế hệ chúng tôi, Nhân đã nếm trải sự đói nghèo cơ cực, của thời kỳ đất nước khó khăn. Cha là công chức điền địa của chế độ cũ, phải đi học tập chính sách mới, mẹ anh, một phụ nữ thuần Việt đã bươn vào cuộc sống với gánh xôi trên vai, để các con được tiếp tục đến trường. Bữa cơm độn bo bo mà anh em Nhân ấm bụng mỗi ngày, được đổi bằng mồ hôi của mẹ giữa trưa nắng gắt và cái rét run cầm cập dưới cơn mưa chiều. Năm ấy, mới học lớp 10, mỗi tối Nhân Phụ mẹ vò xôi làm việc vặt trong nhà, nhưng trong ánh mắt của Người, Nhân ý thức được những việc này không làm Người vui lòng bằng kết quả học tập của đứa con trai nhỏ nhắn, yếu đuối. Thương mẹ, những đêm sau giờ học bài, anh len lén làm thơ, vốn ít nói, nên chỉ có thơ mới giúp anh giải toả tấm lòng của mình. “Kỹ sư Phạm Hoài Nhân đã từng làm thơ và mơ ước thành nhà văn” – Nghe tôi kể chuyện này những người bạn của tôi cười xoà và nhìn tôi với ánh mắt giễu cợt, có thằng còn bảo thẳng với tôi: “ Không phải ai cũng điên điên như ông”.
Đó là sự thật! Nhân học giỏi cả văn lẫn toán, nhưng môn văn là môn học mà anh đạt kết quả bất ngờ nhất. Năm 1977 thi tốt nghiệp PTTH Phạm Hoài Nhân đậu thủ khoa của tỉnh Đồng Nai với điểm 9 môn Văn, đây là điểm số cao duy nhất trong các kỳ thi tốt nghiệp từ năm 1975 đến năm 1977. Ước mơ trở thành nhà văn, nhưng Nhân thi vào khoa cơ khí của Trường Đại học Bách Khoa TPHCM, theo ước muốn của cha mẹ. Văn chương như mối tình đầu tiên chỉ còn trong kỷ niệm, anh bước qua cái cạnh thứ hai của hình tam giác trong đời mình. Con người nhạy cảm và “buồn cả ngày vì một con ong chết” như Phạm Hoài Nhân chẳng thích thú gì với chuyện máy móc, nhưng là người có trách nhiệm với những gì dính tới cuộc đời mình, Nhân đã học với nổ lực cao nhất và đạt thành tích xuất sắc nhất. Có lần ngồi trò chuyện với thầy giáo Đặng Văn Đức, người ngày xưa trực tiếp dạy Nhân ở khoa ô tô của trường Đại học Bách Khoa, tôi hỏi ông có biết Phạm Hoài Nhân không, ông cười ha hả (đây là thói quen kỳ lạ của ông, cái gì cũng cuời một cách thoải mái) và nói rổn rảng: “ Tôi có thể quên ai đó trong số học trò của mình nhưng không thể quên Phạm Hoài Nhân, cái cậu sinh viên nhỏ như viên phấn, có bề ngoài lừ đừ, nhưng bộ óc cực kỳ thông minh.
Chính tôi là người đề xuất giữ Nhân lại trường để giảng dạy sau khi anh ta tốt nghiệp thủ khoa khoá ấy mà sao có thể quên”.Tôi ngạc nhiên: “Vậy sao anh ta lại phải trôi về Đồng Nai?” Ông nhìn tôi: “Anh đã từng đi dạy vào thời kỳ ấy chắc anh biết, ngay cả thầy giáo như tôi còn phải nghỉ dạy, huống chi một người trợ giảng. Cuộc sống như dòng chảy cuốn trôi con người đi mà!”
Thế đấy, Nhân phải từ giả bục giảng để kiếm sống bằng cái chân công chức trong Công ty Vật tư tổng hợp Đồng Nai. Bảy năm trời anh đã sống cuộc sống tưởng chừng bình lặng, an phận. Và cuộc đời sẽ quay những vòng tròn hoàn hảo như đời sống của bao người khác, nhưng (như ý nghĩ của tôi) anh không nằm trong số phận của hình tròn. Năm 1988 tình cờ đọc được tài liệu nói về máy vi tính, anh như gặp phải “cú sét ái tình” Hình ảnh cái máy nhỏ bé như cái túi càn khôn của Thái Thượng Lão Quân cứ chập chờn trong giấc ngũ của anh. Thời ấy, cái máy tính có giá vài ngàn USD, muốn sỡ hữu được “ người tình” cao giá như vậy quả là điều ảo tưởng đối với công chức mỗi tháng lãnh 13kg lương thực và vài chục đồng như anh. Nghe tin Công ty du lịch Đồng Nai mua hai cái máy vi tính và mời thầy ở thành phố về dạy lớp tin học căn bản, Nhân lân la xin được “học ké”. Ngày đầu đến lớp được trực tiếp sờ tay vào cái máy tính thật, Nhân run lên như chàng trai mới lớn được nắm tay người tình. Sự “thông minh vốn sẵn tính trời” của Nhân làm thầy giáo chú ý, từ vị trí của người học dự thính anh được thầy cho làm trợ lý. Tha hồ sử dụng máy tính, là điều trước đây chỉ xảy ra trong giấc mơ của anh. Cái cảm giác hạnh phúc của những ngày ấy anh không bao giờ quên được.
Nhân đâu biết từ duyên cơ đó, số phận chuẩn bị đẩy Nhân qua một cạnh khác của cuộc đời và Nhân cũng không ngờ được chính cái cạnh thứ ba của hình tam giác này đã đưa Nhân đến đỉnh cao của danh vọng, tiền tài. những thứ mà từ ngày xưa và ngay cả bây giờ đang sỡ hữu, anh không hề yêu thích gì nó cả.
Nhưng chẳng có cái “được” nào trong đời mà không có sự trả giá, anh đã phải trả giá đắt cho bước ngoặt của cuộc đời mình. Sau khi khoá học kết thúc, Nhân cặm cụi dịch hàng chục tập tài liệu về máy tính để nghiên cứu rồi thức trắng nhiều đêm để viết ra kế họach thành lập Trung Tâm vi tính Đồng Nai với một chiến lược hình tam giác ( Lại hình tam giác, nhưng đây là ý tưởng của Nhân) Đào tạo con người – Nghiên cứu phần mềm – Sản xuất lắp ráp phần cứng. Soạn thảo xong kế họach, anh chàng nhỏ bé này cọc cạch đạp xe, gõ cửa khắp nơi trong tỉnh, để rồi trong nhễ nhại mồ hôi, anh đổi được những ánh mắt thương hại. Chiến lược đầy “tham vọng” của Nhân thời bấy giờ khiến cho nhiều người thầm nghĩ: “ Chắc thằng cha này mới vừa trốn khỏi bệnh viện tâm thần Biên Hoà!”
“Đai trí nhược ngu, đại dũng nhược khiếp”. Đâu có phải ai cũng biết lời của Lão Tử nói ra từ mấy ngàn năm trước! Tôi nghĩ thế hơi quá, bởi có người nhận ra anh, anh mới có được cái bậc thang đầu tiên cho cái “lâu đài” của ngày hôm nay. Anh kể cho tôi nghe về người ấy, đó là một phụ nữ có quyền lực và có tầm nhìn xa. Hiện nay chị đang giữ chức vụ quan trọng trong bộ máy chính quyền tỉnh Đồng Nai.
Từ chút ánh sáng le lói ở cuối cánh rừng, Nhân đã chấp nhận từ bỏ mảnh đất sắp được cấp, từ bỏ chức vụ sắp được nhận nhờ vào quá trình công tác bảy năm trời ở công ty cũ, để chuyển về công ty mới. Tại đây Nhân được phân công làm việc với cái máy tính như một nhân viên văn phòng. Không nản chí, anh âm thầm thực hiện kế hoạch ấp ủ của mình. Vay mượn bạn bè Nhân mua một cái máy vi tính về để mở lớp dạy tin học. Lớp học được mở dưới danh nghĩa của Đoàn khối kinh tế. Tuyển sinh mãi mà lớp học của anh “kỹ sư ô tô mê vi tính” chỉ có 3 học viên. Họ là những người bạn thân đến học để động viên tinh thần của Nhân! Nhưng cũng chính nhờ họ mà mọi người biết đến Nhân và những lớp học liên tiếp ra đời, càng lúc càng đông, cho đến khi một cơ quan công quyền có nhiệm vụ đào tạo con người đến can thiệp thì lớp học mới ngừng. Lúc này tên tuổi của Phạm Hoài Nhân đã nổi như cồn với những học viên do anh đào tạo và những phần mềm do anh lập trình.
Như hình ảnh chàng trai Đan kô, nhân vật của nhà văn Nga của M.Goocki, Nhân đã “xé toang” lồng ngực của mình để dẫn dắt đoàn người qua cánh rừng âm u của tin học. Không ít người từ anh mà có danh, có tiếng, có tiền bạc, có người ngày nay vẫn coi anh như người thầy đầu tiên, như ân nhân của họ, nhưng cũng không ít người vì chút danh hão mà quay lưng với anh. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe Nhân than phiền về ai cả, lẽ đời là thế thôi! Tôi biết Nhân ngộ được điều này. Bởi có lần ngồi uông cà phê với tôi vào buổi chiều bên sông, nhìn mặt trời lặn, anh nói : Khi ta nhìn thẳng được vào mặt trời và thấy mặt trời đẹp là lúc nó sắp phải từ giả chúng ta, nó thanh thản nhường chỗ cho bóng đêm sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ trong một ngày. Đời người cũng vậy!
Trung tâm vi tính Đồng Nai ra đời vào năm 1991 do Phạm Hoài Nhân làm giám đốc trở thành địa chỉ đông khách nhất của Đồng Nai với những phần mềm hữu dụng và máy tính thương hiệu Vinacom. Sự thành công của Trung tâm còn nhiều chuyện nữa, nhưng tôi không nhắc đến, vì khổ nỗi niềm say mê của tôi là con người, đối tượng làm nên cảm xúc của tôi là con người với những hỉ, nộ, ái, ố chứ không phải chuyện kinh doanh hay máy móc nên tôi không tìm hiểu.
Nhắc đến Vinacom người ta nhắc đến Phạm Hoài Nhân, cuộc đời con người được gắn liền với một sản phẩm là một vinh quang như một nhà văn được gắn liền với nhân vật của mình vậy, nhưng đến hôm nay Nhân lại không muốn tên tuổi của mình chỉ gắn với một sản phẩm như vậy. Nhân đã rời Trung tâm vi tính để thành lập công ty mới của riêng mình.
Lơ đãng nhìn dòng sông Đồng Nai trôi lững lờ tôi giật mình nhớ một chuyện : Khi Nhân chuẩn bị bước qua cạnh của tam giác mới, tôi âm thầm về Long Khánh nhờ cậu tôi gieo cho người bạn của tôi một quẻ, mân mê mấy đồng tiền cổ trên mu rùa cậu tôi phán ba chữ: “chưa qua sông”. Đó là quẻ “hoả thuỷ vị tế” quẻ cuối cùng trong kinh Dịch. Chưa qua sông thì mọi việc còn ở phía trước, còn nhiều truân chuyên cho tương lai đó Nhân ạ! Nhưng “chưa qua sông chứ không phải là không qua sông được”. Chợt nghĩ kinh dịch biểu diễn càn khôn bằng hai vạch âm dương, còn nguyên lý của máy vi tính là hệ cơ số 2, không biết có liên quan gì tới nhau không nhỉ?
Quẻ bói của cậu tôi có ứng nghiệm không? Nhưng xét mặt khoa học tôi thấy đúng đối với cuộc đời của Nhân.
Hôm qua, hôm nay và ngày mai, Nhân đã bắt bộ óc của mình làm việc không ngưng nghỉ, không phải vì tiền tài và danh vọng những thứ đã tự kéo đến với anh trong mấy năm gần đây. Anh đã làm hết mình, sống hết mình với “tình yêu và niềm đam mê” của mình.
Chơi với nhau gần mười năm, nhưng vì những tất bật của đời thường, nên tôi đứng từ xa vui, buồn với những thành công và thất bại của Nhân. Cuộc đời anh có quá nhiều chuyện buồn, bởi “nhân tình thế thái”. Nhiều lần Nhân đã đứng bên bờ vực thẳm của cuộc đời, nhưng rồi bằng nghị lực và tấm lòng anh đã bình thản bước qua “sanh tử kiều” với những cuồng phong khốc liệt. Tôi biết vậy, nhưng có những chuyện không nên nói ra làm gì, bởi cuộc sống còn tiếp diễn, mối quan hệ con người vẫn còn tồn tại…
Cũng bởi lý do tế nhị ấy mà dù rất quý tôi, anh đã nhiều lần từ chối để tôi viết về anh. Nhưng tôi nghĩ, nếu cần chọn một “hiệp sĩ tin học” ở Đồng Nai tôi không ngần ngại chọn ngay chàng “Đông ki sốt Phạm Hoài Nhân” và tôi nói ra ý nghĩ của mình rằng: “ Nếu không viết về Nhân thì suốt đời cầm bút của mình tôi sẽ không động đến một nhân vật nào có liên quan đến chuyện tin học ở Đồng Nai” Biết tôi là người cực đoan Nhân miễn cưỡng chấp nhận và tôi đã viết về anh về một người bạn tên Phạm Hoài Nhân Giám đốc của Trung tâm tin học ngày trước và công ty Đắc Nhân bây giờ.
Trảng Dài đêm 1.5.2004
Nguyễn Một